Những bài thơ về thầy cô hay, ngắn, ý nghĩa gây xúc động

Thơ nói về thầy cô, mái trường là một trong những chủ đề được yêu thích, thu hút nhiều sự sáng tạo đến từ tác giả chuyên và không chuyên. Bên cạnh đó cũng có thể nhận định rằng, sự trải lòng của các thế hệ học sinh qua những dòng cảm xúc của bản thân gửi đến thầy cô đã làm tròn trịa thêm cảm xúc, làm giàu thêm những sáng tác ca ngợi, tri ân thầy cô. Và bài viết này sẽ giới thiệu đến quý độc giả những bài thơ hay về thay cô gây xúc động từ các sáng tác không chuyên đó.

Những bài thơ về thầy cô hay, ngắn, ý nghĩa gây xúc động

Bài thơ lục bát hay về thầy cô gây xúc động

“Người đi dệt ước mơ” là tựa đề của bài thơ của tác giả có bút danh là  “Tiêu”. Bài thơ nổi bật với tấm lòng nặng trĩu khi tỏ rõ lòng biết ơn đối với người thầy đã dạy dỗ mình. Đồng thời, tác giả còn gửi gắm vào đó sự hứa hẹn và lời cam kết của bản thân để đáp lại những ân tình đó.

Bài thơ lục bát hay về thầy cô gây xúc động

1. Người đi dệt ước mơ 

Chiều buông rộn tiếng ve ngân

Bước chân thầy bỗng chậm dần đường xưa

Một đời dệt thảm ước mơ

Để em có một tuổi thơ huy hoàng.

Đò đầy gánh ước mơ sang

Đổ về bến hẹn vững vàng thầy trao

Thời gian tựa giấc chiêm bao

Quay đi ngoảnh lại đã vào tuổi ông.

Cảm ơn bao ước mơ hồng

Dưỡng nuôi ý chí khó không chịu lùi

Hôm nay vững bước đường đời

Nhờ công thầy đã một đời bón chăm.

(Tiêu)

Cách sử dụng từ ngữ vừa đơn giản, mộc mạc lại đôi khi trừu tượng, sâu xa, tác giả có bút danh là ĐNT đã góp thêm màu sắc cho những bài thơ hay về thầy cô với tác phẩm “Hoa nở trên lối ưu tư“:

2. Hoa nở trên lối ưu tư

Dòng đời khéo chọn nghiệp duyên

Đưa đò tri thức con thuyền nhân văn

Ươm cây từ đất khô cằn

Một đời lo nghĩ, khuyên răn “nết người”!

Tâm hồn chăm bón tốt tươi,

Tưới câu nhân nghĩa, bao người nên danh.

Con thuyền vượt sóng chòng chành

Mái chèo lúc mỏi, liêm thanh dặn lòng!

Khơi dòng câu cá nước trong

Bất công chưa hết! Chạnh lòng niềm mơ

Dòng sông luôn có bến bờ

Người đi còn nhớ, người mơ…đợi gì?

Một đời tận tụy, tâm tri

Phấn vương khóe mắt để vì tương lai.

Hiền nhân, tài chí, nghiệp dài,

Cho đời hoa nở ngày mai – Ơn Người!

3. Bụi Phấn

Thầy con giờ đã già rồi
Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu
Phấn rơi bạc cả mái đầu
Đưa con qua những bể dâu cuộc đời
Mỗi khi bụi phấn rơi rơi
Thầy gieo mầm hạt những lời yêu thương
Cho con vững bước nẻo đường
Hành trang kiến thức, tình thương của thầy
Biết bao vất vả, đắng cay
Gạo tiền, cơm áo, vòng quay cuộc đời
Nhưng tâm thầy mãi sáng ngời
Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao!
Trọn đời con mãi tự hào
Cúi đầu cung kính … thương sao dáng thầy
Dẫu đời xuôi, ngược đó đây
Tim con ghi khắc lời thầy khi xưa
Khuya rồi thầy đã ngủ chưa?
Ngàn bông hoa thắm kính thưa … dâng thầy
Cho con cuộc sống hôm nay
Mừng ngày Nhà Giáo ơn thầy chẳng quên!
(Thơ Hoài Thương)

4. Em Mãi Khắc Ghi

Thời gian dù mãi dần trôi
Con thuyền tri thức suốt đời thầy mang
Lật từng cuốn vở sang trang
Đong đầy ký ức muôn vàn niềm yêu.
Nhớ thầy cô những sớm chiều
Tận tâm chỉ dạy những điều sáng soi
Cho em vững bước vào đời
Tương lai trí tuệ rạng ngời mai sau.
Tóc thầy giờ đã bạc màu
Đêm ngày thầy vẫn chăm bầy em thơ
Mong đàn em dựng cơ đồ
Nước non Đất Việt trong mơ trường tồn.
Nay giờ em đã lớn khôn
Chúc thầy cô mãi giữ hồn non sông
Việt Nam sáng mãi trời hồng
Chúng em ghi nhớ khắc công ơn thầy.
(Thơ Trần Văn Nghệ)

Thơ ngắn về thầy cô giáo tự sáng tác gây thương nhớ da diết

Bài thơ Cô ơi thể hiện sự nhớ nhung mãnh liệt, một cảm giác nghẹn ứ muốn giãi bày bằng lời nói nhưng môi đã mím chặt, răng đã trơ đi vì không còn sức lực, cảm xúc đã làm tê dại một nỗi nghẹn ngào.

Thơ ngắn về thầy cô giáo tự sáng tác

1. Cô ơi

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô?!

2. Năm tháng vội vã

Thời trung học , trong ngôi trường đơn giản
Hàng cỏ tươi , hoa bươm bướm khoe màu
Lũ chúng tôi học hành thì lơ đãng
Nghĩ đến hàng quà bên cổng sân sau
Chợt cô đến , tà áo dài xanh biếc
Như trời xanh , như sóng biển càng xanh
Ánh mắt cô thật dịu dàng tha thiết
Và nụ cười như tố nữ trong tranh
Từ hôm ấy chúng tôi thành chăm chỉ
Quên trái me chua , quên trái xòai vàng
Trong sách bài biết bao điều thú vị
Lòng say sưa như gió lộng mùa sang
Một năm học là mấy tuần mấy tháng
Là mấy ngày mấy giờ phút thần tiên
Cô mãi mãi tỏa hào quang tỏa sáng
Cho học trò thơm ngát tuổi hồn nhiên .

Quả thật vậy. Ai đã trải qua rồi mới cảm nhận được, những thứ thuộc về quá khứ nó quý giá đến mức nào. Để rồi khi hồi tưởng, khi nhớ lại cũng là lúc chúng ta phải tiếc nuối và hối hận. Con người là vậy, bước qua những giai đoạn trưởng thành, bươn chãi thì chúng ta mới bắt đầu trân quý những giá trị của quá khứ.

3. Vô đề

Tri thức ngày xưa trở lại đây,
Ân tình sâu nặng của cô thầy!
Người mang ánh sáng soi đời trẻ;
Lái chuyến đò chiều sang bến đây?
Đò đến vinh quang nơi đất lạ;
Cám ơn người đã lái đò hay!
Ơn này trò mãi ghi trong dạ…
Người đã giúp con vượt đắng cay!

Cách đặt tiêu đề là một biện pháp thú vị, giúp người đọc, người cảm nhận không quá bó buộc trong phạm vi giới hạn của chủ đề, đề tài mà hướng mọi người đi theo cảm xúc, đó là những cảm xúc mênh mông, rộng lớn và sâu sắc.

Chùm bài thơ hay về thầy cô và mái trường

Thầy cô gắn liền với hình ảnh viên phấn trắng, bảng đen, gắn liền với sân trường đầy nắng, những bài học đầu đời ý nghĩa. Bên cạnh đó, những lúc sân trường rộn tiếng ve, khoảng sân được lấp đầy cảnh vui chơi của học trò, những âm thanh giảng bài, trách phạt của thầy cô cũng làm cho chúng ta không khỏi bồi hồi khi nhớ lại.

bài thơ hay về thầy cô và mái trường

1. Lời cảm tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa
Áp dụng – chắc nhơ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học đc những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá xum xuê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô.

2. Trời sao

Bầu trời ngàn sao lấp lánh
Lung linh ước vọng học trò
Mái trường long lanh mắt sáng
Ngời ngời ước vọng thầy cô…

Trường ơi, là dòng sông mát
Giọt trong kiến thức loài người
Cho em tắm trong sự thật
Lớn dần nhân nghĩa – tinh khôi.

Trường ơi, mái nhà em đấy
Tuổi thơ gởi mãi nơi này
Bảng đen nở dòng chữ trắng
Tay thầy vẫy ước mơ bay.

Thầy chưa từng dang tay đánh
Búp hoa còn giấu trong cành
Tuổi thơ cần nhiều cá tính
Cho đời đủ sắc tươi xanh

Cô ơi dang đôi tay rộng
Ôm em siết chặt vào lòng
Để đôi mắt em ngấn lệ
Long lanh hạt ngọc tình thương

Cô ơi ngọt ngào giọng nói
Bây giờ đời thiếu tiếng ru
Tình thương chảy trên trang giấy
Vào đời rửa sạch nỗi đau

Thầy cô cùng nhau thắp sáng
Niềm tin trong mắt học trò
Ngàn sao giữa trời ước vọng
Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

3. Trường tôi

Cổng trường tôi trông rất xinh
Tường cao cổng sắt , dưới hình văn hoa
Bước vào thoang thoảng hương hoa
Trời cao xanh ngắt , mây là là bay
Râm râm bóng mát hàng cây
Trưa trưa gió thổi lay cây rì rào .
Xa xa hàng dương vẫy chào
Gần gần phượng hồng thì thào gọi thương
Cùng nơi khắp chốn trong trường
Sinh viên đùa giỡn , thân thương chuyện trò
Người nói nhỏ , kẻ nói to
Xôn xao tiếng hát tiếng hò du dương
Vọng xa nghe tiếng giảng đường
Bao la trang trải tình thương cô thầy
Dạo quanh xa đó gần đây
Nơi đâu đẹp nhất là đây trường mình .

Những bài thơ hay về 20/11 làm báo tường đạt giải cao

Những bài thơ về thầy cô hay, ngắn, ý nghĩa gây xúc động

1. Kính tặng các thầy cô

Mừng ngày nhà giáo Việt Nam

Đường quê, ngõ phố ngập tràn sắc hoa

Trò vui ríu rít hát ca

Nét mặt tươi rói, ôm hoa tặng thầy

Thầy vui cảm súc tràn đầy

Nhận hoa mà để lòng thầy nở hoa

Tình thầy nhân ái bao la

Yêu trò dậy dỗ như cha mẹ hiền

Mong trò học giỏi mãi lên

Là người có trí làm nên cơ đồ

Thầy luôn mong mãi ở trò

Học tài tu đức, suốt cho cuộc đời

Chúng em luôn nhớ mãi lời

Thầy cô dậy dỗ suốt đời không quên

Thầy cô khơi trí tuệ lên

Thổi vào hồn trẻ, dệt nên thành người

Thầy cô nghề rất tuyệt vời

Thanh cao, xã hội mọi người tôn vinh

Tiên học lễ, hậu học văn

Tôn sư trọng đạo, ngàn năm lưu truyền

Nước nhà có tiến mãi lên

Là nhờ có học, mới nên nước giầu

Hiền tài, nguyên khí dẫn đầu

Quốc gia vẫn mãi thiếu cầu, cần cung

Thầy cô là chốt khơi thông

Tổ quốc, xã hội vẫn mong vẫn chờ

Văn minh khai phá từng giờ

Thầy cô trách nhiệm cầm cờ tiên phong

Mong rằng đất nước thành công

Sánh vai cường quốc, với cùng năm châu

Vinh danh với những công đầu

Là thầy cô đấy, trước sau hết mình

Ơn thầy đối với học sinh

Là nghĩa cử lớn, thầy giành dạy cho

Mừng thầy, mừng cả các cô

Chúc cho các bậc kỹ sư tâm hồn

Yêu nghề tâm huyết nghề hơn

Thành công, hạnh phúc ngập tràn yêu thương

Yêu trò, yêu quý mái trường

Xứng danh nhà giáo, trò thương kính thầy.

2. Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

3. Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

4. Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian.

5. Về thăm cô

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nghệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Cảm giác nhớ nhung da diết xen lẫn những mong mỏi, ước muốn làm một điều gì đó nó thật sự khó chịu vô cùng. Bài thơ “Về thăm cô” sau bao năm xa cách đã tỏ rõ tấm chân tình của một cô, cậu học trò nhỏ khi nhớ về người cô của mình. Sự trân quý biết bao khi những tình cảm sâu đậm đó hòa trộn vào tình yêu quê hương, làng quê, vừa thiêng liêng lại vừa giản dị, gần gũi.

nữa và nhiều nữa những vầng thơ chứa chan bao cảm xúc khi nói về thầy cô của mình. Bài viết những bài thơ hay về thầy cô giáo gây xúc động hi vọng nhận được nhiều đồng cảm hơn đối với độc giả. Và các bạn đừng ngần ngại hãy cung cấp cho chúng tôi nhiều bài viết hay, mới lạ để chúng tôi có thể lan tỏa những giá trị cao đẹp ấy đến với mọi người nhé!