Thơ 20/11 tự sáng tác – món quà ý nghĩa tặng thầy cô ngày hiến chương

Thơ 20/11 tự sáng tác là tình cảm của người học trò dành cho thầy cô giáo, trường lớp qua các thể loại lục bát, 4 câu hay, ngắn gọn…

thơ 20 11 tự sáng tác

“Một chữ cũng thầy. Nửa chữ cũng thầy”. Đạo lí: “uống nước nhớ nguồn”, “Tôn sư trọng đạo” là văn hóa tốt đẹp được truyền từ ngàn đời nay của người Việt Nam. Như một việc làm ý nghĩa thể hiện lòng tôn kính, các thế hệ học trò luôn biết làm mới và dành tặng thầy cô nhiều điều bất ngờ.

Đó có thể là thành tích, là sự rèn luyện nỗ lực, cũng đôi khi là những món quà handmade, và những bức ảnh kỉ niệm,…hay những vầng thơ 20/11 tự sáng tác của học trò cũng là điều thú vị. Cùng chào đón bộ sưu tập thơ về thầy cô hay, ngắn kỉ niệm 20-11 này của các tác giả khắp mọi miền của tổ quốc. Xem họ thể hiện tình cảm như thế nào nhé!

Thơ 20/11 tự sáng tác hay nhất gửi tặng thầy cô

Mỗi chữ là một sự chọn lọc, mỗi dòng thơ là một tâm trạng muốn tỏ cùng thầy cô của mình. Qua đó mới thấy sự tâm huyết và tấm lòng của các thế hệ họ trò dành cho thầy cô của mình là to lớn đến chừng nào. Như một sự chắt lọc từ ngữ, chắt lọc tâm trạng, các tác giả như phơi bày nỗi lòng của mình cho người đọc được tỏ.

Thơ 20 11 tự sáng tác hay nhất gửi tặng thầy cô

Và cũng khẳng định rằng, đó cũng là lời muốn nói chung của thế hệ học trò dành cho thầy cô của mình. Hãy cùng nhau thả lòng vào các tuyệt tác tâm trạng thơ 20/11 tự sáng tác hay nhất gửi tặng thầy cô!

1. THẦY

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

2. Tri ân

Thu tàn trời đã sang đông
Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy
Người trao khát vọng hôm nay
Chắp cho đôi cánh em bay vào đời

Bao chuyến đò lặng không lời
Ươm mầm xanh tốt rạng ngời tương lai
Bên trang giáo án miệt mài
Hao gầy tâm huyết năm dài tháng qua

Từng câu từng chữ ê a
Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn
Mõi mòn khuya sớm gian nan
Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòng

Bao thế hệ đã sang sông
Thầy cô luôn mãi vọng trông theo cùng
Mặc cho mưa gió bão bùng
Vẫn âm thầm thắp sáng vùng trời mơ

Hôm nay kính dệt vần thơ
Tri ân hai tiếng… vô bờ khắc ghi
Nẻo đời dẫu có thịnh suy
Dù bao gian khó mãi ghi ơn dầy

Mừng ngày nhà giáo hôm nay
Kính dâng lời chúc cô thầy muôn nơi
An khang hạnh phúc rạng ngời
Gia can êm ấm trọn đời yêu thương
Dẫu cho cách trở ngàn phương
Lòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy.

3. Cảm ơn thầy cô

Uống nước thì phải nhớ nguồn
Ăn quả thì phải nhớ người trồng cây
Dạy ta biết chữ hôm nay
Thành người có ích công Thầy ơn Cô

Lỡ yêu thích nghiệp lái đò
Chỉ mong truyền dạy học trò thành công
Thầy Cô nào có trông mong
Chúng con phải nhớ ghi lòng tạc ơn..

Dạy từng đứa trẻ thành Nhơn
Truyền từng bài giảng phấn mòn cổ đau
Chỉ mong Trò hiểu thật mau
Cười vui trong dạ khổ lao cũng mừng.

Thời gian thoăn thoắt chẳng ngừng
Thầy Cô vẫn dạy trò cưng của mình
Đến đi từng đứa học sinh
Ai quên ai nhớ ai nhìn Thầy Cô..

“Qua Sông thì phải lụy Đò”
Mấy ai qua khỏi nhớ Đò ngày xưa
Người chèo dẫu có nắng mưa
Vượt qua sóng dữ, vẫn đưa Học Trò.

Cúi đầu xin lỗi Thầy Cô
Lâu rồi con cũng quên Đò từng đưa
Chữ đầy sợ nói thêm thừa
Công lao dạy dỗ chẳng khua trống kèn..

4.  Nụ hồng tặng thầy cô 20/11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông…

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô – những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.

5. Thơ tặng thầy cô 20/11

Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em …

6. Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

7. Hoa và ngày 20/11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông… Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài? Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô – những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.

8. Công ơn dạy dỗ

Tháng mười một đông bắt đầu se lạnh
Gió đầu mùa đẩy mạnh tiễn thu đi
Ôi cái ngày nhà giáo vẫn khắc ghi
Sao quên được trò ghì ơn nghĩa đó.

Xa trường cũ dù lâu rồi vẫn nhớ
Lời thầy cô còn muôn thuở trong tim
Ủ giấc mơ , trò mải miết lặng im
Chưa từng nghĩ sẽ tìm thăm trường cũ .

Cô nâng niu dạy trò từng nét chữ
Như mẹ hiền nâng giữ đứa con yêu
Thầy ân cần giảng dạy biết bao điều
” Đạo làm người ” sao kêu trò quên được.

Thầy cô hỡi ! Dù dòng đời xuôi ngược
” Người lái đò” vẫn mãi lướt trên sông
Và mãi hoài che chắn những cơn giông
Vì trò quyết gian nan không quản ngại.

Mặc trò có luôn ham chơi , khờ dại
Thầy cô càng cố nhẫn nại khuyên răn
Suốt một đời chèo chở những gian truân
Cười rạng rỡ , mặc chân người mỏi mệt .

Trò nhiều vậy sao thầy cô nhớ hết
Trò chẳng buồn , trò biết thầy cô ơi
Giờ đây trò đang rảo bước muôn nơi
Lòng mãi nhớ về nơi mình từng sống.

Hiến chương đến trò càng thêm khát vọng
Ước thầy cô luôn sống mãi thọ trường
Luôn an bình mạnh khỏe ấm tình thương
Để tô vẽ những con đường em bước

Ngày nhà giáo trò nơi xa thầm ước
Muốn về thăm hay được tặng chút quà
Thương thầy cô vất vả chẳng nề hà
Ơn nghĩa nặng thiết tha trò mãi giữ.

9. Nhớ ơn thầy cô

Nghĩa tình lớn rộng của Thầy Cô
Năm tháng nuôi trồng những ước mơ
Công lao xây thành vui mộng lắm
Ân đức trao dành các em thơ

Cô Thầy cho ta nhưng ước mơ
Dẫn nối đưa đường mọi tuổi thơ
Mãi mãi trong tâm ghi nhớ nhé
Nghĩa tình lớn rộng của Thầy Cô

Tên vàng hai tiếng gọi Thầy Cô
Cả đời răn dậy các em thơ
Lời dạy ghi lòng sao chép nhớ
Câu răn khắc dạ mãi không mờ

Bảng đen lưu lại muôn điều tốt
Phấn trắng trao đời vạn ước mơ
Công ơn ghi tạc muôn đời nhớ
Nghĩa tình lớn rộng của Thầy Cô.

Thơ 4 câu về thầy cô 20/11 tự sáng tác

Những vầng thơ gửi thầy, tặng cô không chỉ là những kỷ niệm đẹp. Đôi khi đó là một bài học làm ta nhớ mãi. Hoặc một buổi chia tay hay một nỗi buồn nào đó mà đối với thế hệ học là không thể quên được. Tất cả đều có thể trở thành chất liệu trong các sáng tác. Có thể nó không là gì cao lớn đối với ai nhưng với các cô cậu học sinh, đó là những thứ quý giá, luôn được trân trọng, giữ gìn và cần bày tỏ.

Thơ 4 câu về thầy cô 20 11 tự sáng tác

Để rồi những tình cảm đó được ấp ủ rồi cho ra đời những bài thơ 4 câu về thầy cô 20/11 tự sáng tác vô cùng ý nghĩa mà không kém phần độc đáo.

1. Ơn nghĩa thầy cô

Bến đậu ngàn năm trải nghĩa thầy
Bao đời gọi trẻ ý vàng xây
Bền tâm vững dạ thuyền nhân đẩy
Biển sắc rừng hương chữ đạo vầy

Bện ngữ chân thành cho kẻ lấy
Ban lời thiện chí để người gây
Bàn tay vẽ thắm điều răn dậy
Bảng phấn hằn in dưỡng mộng đầy.

2. Chúc thầy cô 20/11

Nhân ngày Nhà giáo năm nầy:
Tôi đây xin chúc cô thầy khỏe ra!
Chúc cho hạnh phúc cả nhà!
Chúc cho nghề nghiệp giỏi ra thêm nào!

Chúc cho sức khỏe dồi dào!
Chăm lo giáo dục nâng cao không màng.
Tương lai nghề nghiệp vững vàng
Gia đình đầm ấm, nồng nàn nghĩa nhân.

Công lao dạy dỗ ân cần
Thầy cô vất tấm thân trong nghề
Dạy từng câu chữ a, ê
Biết bao thế hệ sang về thành danh

Biết bao em út trưởng thành
Cũng nhờ gương sáng, thanh danh của thầy.
Kính thầy bậc trọng làm thầy
Nhân ngày Nhà giáo lòng đầy biết ơn!

3. Mừng ngày nhà giáo Việt Nam

Gửi tặng thầy cô những đóa hồng
Dâng người kính cẩn một nhành bông
Ghi lòng mến mộ tình cao cả
Khắc dạ thâm ân nghĩa thấm nồng

Bục giảng lời hay tìm chữ số
Phân bài ý đẹp chẳng nề công
Ngôi trường dẫn bước hồn thơ trẻ
Tuyệt vững đời như bảy sắc vồng.

4. Kính tặng thầy cô

Hai mươi tháng mười một
Ngày nhà giáo Việt Nam
Các cháu vui hân hoan
Chúc mừng thầy cô giáo

Nơi tầm sư học đạo
Thầy cô dậy nên người
Những mơ ước sáng tươi
Cho bao đời con trẻ

Trải qua bao thế hệ
Người thầy rất kính yêu
Dậy lớp trẻ bao điều
Để làm người nhân đức

Tôi xin gửi lời chúc
Tới cấc thầy các cô
Luôn có nhiều ước mơ
Nhiều niềm tin hy vọng

Hãy tin yêu cuộc sống
Hạnh phúc luôn tràn đầy
Với thế hệ tương lai
Thầy co là gương sáng.

5. Tri ân thầy cô

Bao nhiêu thế hệ thành người
Đều qua nét chữ đầu đời cô cho
Nếu không người lái con đò
Không thầy cô dạy đố trò làm nên

Thành người ơn nhớ đáp đền
Công lao dạy dỗ..đâu quên tình thầy
Hiến Chương Nhà Giáo vui thay
Bó hoa tươi thắm tỏ bày tôn vinh

Lời trao gửi chút tâm tình
Thầy cô cùng với gia đình an khang
Sức khỏe tâm trí vững vàng
Trồng người sự nghiệp thênh thang dòng đời.

6. Nghĩ về thầy

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm

Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước

Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược

Thấp thoáng chao nghiêng…

Khiến con chạnh nhớ về Người

Và câu chuyện năm xưa…

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa

Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược

Khách sang sông tiếp hành trình phía trước

Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?

Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ

Con muốn hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại

Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy

Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.

7. Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà

Mái chèo nghiêng mặt sông xa

Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa

Nghe trăng thở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời…

Đêm nay thầy ở đâu rồi

Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe.

8. Cung chúc thầy cô

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà

Mái chèo nghiêng mặt sông xa

Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa

Nghe trăng thở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời…

Đêm nay thầy ở đâu rồi

Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe.

9. Thầy tôi

Ước gặp thầy cũ trường xưa
Nắm tay thật chặc cười đùa thật vui
Kể lại cảm xúc bùi ngùi
Nhắc về kỷ niệm tới lui mượn bài

Cái thời ngớ ngẩn không phai
Thầy nhìn gương mặt biết ngay học trò
Lười biếng ẩn chứa nỗi lo
Loay hoay bối rối vòng vo trả lời

Cho xơi điểm bảy nhớ đời
Hạ trung bình cộng buồn ơi cuối kỳ
Những lúc cắp sách đi thi
câu cuối khó quá ngồi lì trầm ngâm

Chờ khi cả lớp tan tầm
Nhờ thầy hướng dẫn mới an tâm về
Con toán một thời đam mơ
Làm em nhớ mãi viết thơ tặng thầy.

10. Người lái đò

Suốt một đời đưa đón khách qua sông…
Ai còn nhớ người lái đò thầm lặng?
Vẫn ngược xuôi, dù gió mưa hay nắng!
Tiễn người đi… biền biệt chẳng về thăm?.

Vẫn lặng lẽ, bằng tất cả cái tâm…
Vì sự nghiệp trồng người đầy cao cả!
Đôi dòng thơ, thay cho lời cảm tạ…
Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe bình an.

Mong thầy cô… luôn hạnh phúc ngập tràn…
Nghĩa thầy trò suốt đời ghi khắc mãi!
Sau bao năm con trở về tìm lại…
Bến sông đây, người đưa đò giờ đâu?.

Dẫu thời gian… có làm bạc mái đầu…
Tình thầy trò chẳng bao giờ phai nhạt!
Bỗng trong lòng một nỗi buồn man mác,
Thầy cô đâu giữa trăm vạn nẻo đường?

11. Nghề giáo viên cao quý

Ai cũng bảo nghề giáo viên cao quý
Nhàn hạ thanh cao,…em cũng thấy tự hào
Hai bốn tuổi chưa một lần làm mẹ
Mà em đã có cả thảy đàn con.

Bài thơ lục bát về thầy cô 20/11 tự sáng tác

Tuổi học trò hồn nhiên và vô tư. Đôi khi vội vã lướt qua những niềm vui, giá trị mà sau này tương lai không thể nào quay lại được. Bởi ta mới thấy tuổi học trò vui và đáng nhớ biết chừng nào. Giờ những ai đã qua rồi thời cắp sách đến trường chắc hẳn còn lưu giữ những kỉ vật, những quyển nhât kí đầy ắp kỉ niệm về một thời “hào hùng” không thể nào quên.

Bài thơ lục bát về thầy cô 20 11 tự sáng tác

Và những dòng chữ nghệch ngoạc, những vần thơ tỏ tình, chúc mừng ngày thầy cô,…và tự hỏi sao lúc đó chúng ta trẻ con thế và tự hỏi tại sao lại có thể viết ra được vậy? Và chúng ta cũng không cần phải trả lời những câu hỏi thế này. Vì tuổi học trò cho phép chúng ta trẻ con, cho phép chúng ta hồn nhiên như vậy. Và các bài thơ lục bát về thầy cô 20/11 tự sáng tác sau đây là minh chứng thích hợp cho những khoảnh khắc đáng nhớ một thời đó.

1. Ươm mầm

Học sinh như những trồi non
Nếu không chăm bẵm chỉ còn cây khô
May mà có các thầy cô
không quản khó nhọc chăm lo cho trồi
Giờ trồi đã lớn khôn rồi
Tình cô trồi sẽ trọn đời không quên.

2. Nhớ cô giáo trường làng cũ

Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

3. 20/11 ở xa!

Nhân ngày nhà giáo nước ta
Em ở xa quá, thiếu hoa tặng thầy.
Mấy lời, mộc mạc, vơi đầy
Xin thày cô chớ có rầy la em.

Lời đầu em nói rất thèm
Về trường thăm lại góc em hay tè
Chỗ ấy có một cây me
Trồng đi trồng lại vẫn què chẳng lên.

Nhớ hồi em vẫn ngồi trên
Con ngựa gỗ mít ở bên lớp chồi
Em phi được có mấy hồi
Bỗng đâu nước ở chỗ ngồi chảy ra

Cô thấy, cô quát, cô la
Làm em sợ quá, nước ra càng nhiều
Em thề em chẳng nói điêu
Cô thay quần áo, sáo diều lộ ra

Cô lấy khăn sạch cô xoa…
Hôm nay nghĩ lại … ui da… ngượng ngùng.
Bây giờ em học lớp Trung
Cấp giống nhớ lại … thẹn thùng cô ơi.

Càng nghĩ lại càng không ngơi
Nhớ sao một thuở ở nơi trường làng
Cô dạy các cháu hát vang
Bài ca con trẻ, lời vàng thấm sâu.

Nên giờ ở tận nơi đâu
Em không quên được công đầu thày cô.
Nhân ngày cả nước hoan hô
Chúc mừng nhà giáo em tô thêm lời

Chúc cô khỏe cả cuộc đời
Chúc cô mãi trẻ, tuyệt vời như xưa
Cô nào đã lớn mà chưa
Có chồng, sớm có người đưa đón liền

Cô nào giờ vẫn ít tiền
Mốt mai, sau giấc mơ tiên vàng đầy.
Lời cuối xin chúc các thầy
Các cô hạnh phúc ngất ngây men nồng.

Em xin hứa trước lập Đông
Về thăm trường cũ .. đền… trồng cây me.

4. Ru lại ơn thầy

Chiều buông rộn tiếng ve ngân
Bước chân thầy bỗng chậm dần đường xưa
Một đời dệt thảm ước mơ
Để em có một tuổi thơ huy hoàng

Đò đầy gánh ước mơ sang
Đổ về bến hẹn vững vàng thầy trao
Thời gian tựa giấc chiêm bao
Quay đi ngoảnh lại đã vào tuổi ông

Cảm ơn bao ước mơ hồng
Dưỡng nuôi ý chí khó không chịu lùi
Hôm nay vững bước đường đời
Nhờ công thầy đã một đời bón chăm.

5. Nhớ cô giáo trường làng cũ

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nguệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

Thơ ngắn về thầy cô giáo tự sáng tác 20/11

Cảm xúc là những trạng thái đến và đi bất chợt. Nó cũng như những cơn mưa, lúc tí tách vài giọt, đôi khi tràn trề như lũ lụt kéo về. Và sự hay ho, thú vị không thể đong đếm bằng việc ngắn dài mà cảm xúc phải mang đến cho người đọc một sự đồng điệu tương đối. Đó là sự thú vị và hay ho.

Thơ ngắn về thầy cô giáo tự sáng tác 20 11

Thơ dài diễn đạt rõ ràng và cụ thể những gì muốn nói của tác giả, thơ ngắn không cụ thể không có nghĩa là đứt quãng, rời rạc mà đôi khi uất nghẹn và khó tả. Cùng lướt qua một vài bài Thơ ngắn về thầy cô giáo tự sáng tác 20/11 xem cái hay của thơ ngắn là gì. Mọi người cùng cảm nhé!

1. Cô giáo trẻ

Hôm nay em trở lại trường
Để cùng các cháu mến thương của mình
Ra đi lúc sáng bình minh
Đường làng vắng vẽ ân tình tuổi thơ

Đi nhanh không kẻo trể giờ
Nông nông xe ít mình chờ chắc hơn
Lòng buồn vì quá cô đơn
Duyên tình chưa có tự hờn bản thân

Lúc nhỏ việc học chuyên cần
Đến khi tốt nghiệp mấy lần đổi nơi
Bây giờ chắc ổn định rồi
Năm nay sẽ có lứa đôi cùng về

Hè sau mình sẽ về quê
Báo với cha mẹ tràn trề niềm vui
Rồi đây cha mẹ có sui
Năm sau có cháu của tui với bà.

2. Lời cô giáo trẻ

Sáng Thu gió thổi nhẹ nhàng
Một mình đến lớp đường làng em đi
Hôm nay chẳng khác mọi khi
Trong lòng vui vẽ mĩm chi nụ cười

Nhìn cô gương mặt rất tươi
Mới về đây dạy mọi người mến yêu
Dân quê tình nghĩa rất nhiều
Tôn sư trọng đạo là điều đương nhiên

Dạy con lễ nghĩa đầu tiên
Với bốn phép tính gắn liền với nhau
Không cần có địa vị cao
Tại vì thu nhập không sao đủ tiền

Số tôi chắc đã có duyên
Với đàn trẻ nhỏ vùng miền nông thôn
Cuộc sống khỏi phải bôn chôm
Việc làm ổn định tiếng thơm cho đời

Đò đưa không tính lỗ lời
Mỗi năm cứ thế đưa rồi lại đưa
Cái nghề không ngại nắng mưa
Cứ ngày hai buổi sớm trưa tới trường.

3. Tri ân những bậc dạy ta

Tri ân những bậc đả dạy ta
Thắm nghĩa tình thương thật đượm đà
Dạy uốn từng vần khi tập đọc
Vẽ đều nét chữ thuở ê a

Tâm trong suối ngọc không hề gợn
Trí sáng trời quang chẳng chút tà
Mến gởi Thầy Cô lời kính trọng
Dùi mài ngọc quý khắp gần xa..!

4. Ơn thầy khắc ghi

Công lao dậy dỗ thành người đó
Nghĩa nặng ân sâu tạc dạ trò
Gắng học cho chăm đừng ngại khó
Ơn thầy sáng mãi khắc tâm cho…

5. Bàn tay của cô

Có một miền đất rất xa
Nơi bàn tay cô để lại
Bàn tay ngọt ngào hoa trái
Thành phố trên trang sách em
Cô ngồi soạn bài đêm đêm
Lung linh ánh đèn tỏa sáng
Mỗi ngày đứng trên bục giảng
Dắt em từng bước vào đời
Xôn xao âm thanh đất trời
Trên bàn tay cô đã dắt
Bàn tay lặng thầm dìu dắt
Cho em cả một bầu trời.

6. Ơn nghĩa thầy cô

Bến đậu ngàn năm trải nghĩa thầy
Bao đời gọi trẻ ý vàng xây
Bền tâm vững dạ thuyền nhân đẩy
Biển sắc rừng hương chữ đạo vầy
Bện ngữ chân thành cho kẻ lấy
Ban lời thiện chí để người gây
Bàn tay vẽ thắm điều răn dậy
Bảng phấn hằn in dưỡng mộng đầy.

7. Vô đề

Tri thức ngày xưa trở lại đây,
Ân tình sâu nặng của cô thầy!
Người mang ánh sáng soi đời trẻ;
Lái chuyến đò chiều sang bến đây?
Đò đến vinh quang nơi đất lạ;
Cám ơn người đã lái đò hay!
Ơn này trò mãi ghi trong dạ…
Người đã giúp con vượt đắng cay!

8. Thầy giáo vùng xa

Thương Thầy giáo ở miệt vùng xa
Núi lạnh đâu sờn vẫn thiết tha
Gánh chữ băng đèo sương buốt dạ
Mang đèn lội suối gió tê da
Yêu đàn trẻ dại ngoan hiền quá!
Chạnh đám em thơ chất phác là…
Lễ đến hương rừng thay của lạ
Mời Cô nải chuối gọi làm quà!

9. Em yêu cô giáo

Đời em gắn với ngôi trường
Em yêu cô giáo tình thương mặn nồng
Dạy em gần gủi núi sông
Dạy em với cả tấm lòng ước mơ
Dạy em giỏi toán thuộc thơ
Dạy em lễ phép chào cô chào thầy
Cô nâng cây bút cầm tay
Bảo em nắn nót cho ngay thẳng hàng
Lòng cô như mẹ chứa chan
Giúp em chải tóc sửa sang dáng ngồi
Lòng em yêu mẹ suốt đời
Cùng yêu cô giáo rạng ngời tình thương.

10. Thầy trò

Một ngày, một chữ cũng là thầy
Giấy bút học trò đã thắm đầy…
Năm tháng lưu ghi lời giáo huấn
Ngàn đời tạc dạ chẳng hề lay…
Công danh sáng chói thời trau hạnh
Tâm đức thầy gieo khởi sắc đây!
Mới biết sơ khai… trí dục toại
Công ơn… sánh nghĩa… thật cao dày…

Kết

Bên cạnh lực lượng sáng tác thơ văn chuyên nghiệp thì lực lượng không chuyên cũng mang đến những sáng tác tích cực, những góc nhìn, cảm xúc độc đáo và sâu sắc. Ở đó, những cái chân thật, mộc mạc, dung dị đến thật bất ngờ và lan tỏa mạnh mẽ. Như tuyển tập các bài thơ 20/11 tự sáng tác trên đã một phần nào minh chứng những cảm xúc mà nếu ta không biết nắm bắt khoảnh khắc sẽ không bao giờ lặp lại để rồi sẽ không bao giờ có những câu chữ xúc động, mặn mà, chân thật đến như vậy.

Có lẽ ai cũng biết những bài thơ tự sáng tác ban đầu chỉ phục vụ một mục đích duy nhất là giải tỏa cảm xúc bản thân, chỉ là muốn nói và được nói mà thôi. Nhưng có ai biết rằng, những cảm xúc đó cũng là những điều muốn nói của các thế hệ học trò khác ở những hoàn cảnh và không gian khác nhưng chung niềm xúc cảm. Hãy góp thêm những sáng tác mới làm giàu thêm kho thơ 20/11 tự sáng tác hay và ý nghĩa mọi người nhé!