Thơ đưa tiễn người đã khuất cảm động, sâu sắc nhất


Thơ đưa tiễn người đã khuất thể hiện tâm tư, tình cảm, lời chia tay cuối cùng dành cho người mà mình yêu thương đầy cảm động, sâu lắng sẽ thay bạn đưa tiễn người đã khuất một chặng đường cuối cùng…

Nếu những bài thơ về tình yêu làm bạn cảm thấy lâng lâng hạnh phúc, thơ về gia đình ngọt ngào làm bạn khát khao cuộc sống ấm êm. Những bài thơ đưa tiễn người đã khuất mang dòng tâm sự đau buồn, bồi hồi vào phút giây chia xa không bao giờ gặp lại. Có lẽ, trên đời này không có nỗi đau nào bằng việc phải nói lời tạm biệt cuối cùng với người mà mình có tình cảm sâu sắc. Những lúc nghẹn ngào không thể nói thành lời, chất chứa bao tâm tư tình cảm khó gọi tên như thế này. Bạn hãy dành lời thơ tiễn biệt mà Thuthuatnhanh.com mang tới để nói lên nỗi lòng của mình với người đã khuất, bày tỏ sự chân thành, tâm trạng hụt hẫng và  nỗi buồn khôn nguôi với người đã khuất.

thơ đưa tiễn người đã khuất

Những bài thơ tiễn đưa cha đã khuất

Cha là người đã sinh thành và nuôi dưỡng con nên người. Tình cảm người cha dành cho con không gì có thể sánh được. Khi mất đi cha, giống như ngôi nhà mất đi mái che, thật trống trải. Cha đã dành cả cuộc đời để che chở những đứa con của mình. Vì vậy, ngày tiễn cha ra đi để về với thế giới bên kia. Cũng là lúc người con nên dành tình cảm, tâm tư, sự biết ơn và nỗi nhớ của mình đến người cha dấu yêu. Lời thơ chứa đựng tâm tư, tình cảm này sẽ chạm đến trái tim người nghe, khiến bạn xúc động đến nghẹn ngào.

Những bài thơ tiễn đưa cha đã khuất

Bài thơ 1

Như vòng quay bánh xe lăn hoài mãi

Cuốn trôi theo mòn mỏi cả cuộc đời

Mới hôm nào người khỏe mạnh tươi vui

Mà hôm nay héo mòn thân tàn tạ

Con thương lắm cả đời cha vất vả

Vì vợ con người quên cả bản thân

Cố vươn lên thoát khỏi cảnh cô bần

Nay vẹn toàn thì tử thần tìm đến

Vẫn biết rằng cũng tới ngày số tận

Cõi trần gian sống tạm thác gửi nhờ

Trên giường bệnh người vẫn nhắc nhở

Xin hóa thành tro phủ ánh lửa tàn

Con nhớ mãi lời cha thường bảo ban

Sống thương yêu anh em hãy kết đoàn

Đùm bọc nhau mỗi khi gặp hoạn nạn

Kiêu hãnh lên ta hơn chán vạn người

Số đã hết ông trời đang gõ cửa

Mời người đi đến trước cửa Nam Tào

Người thiêm thiếp như vẫn còn chiêm bao

Hồn lơ lửng như lạc vào cõi mộng

Ôi mong manh sự sống chỉ tấc gang

Thân còm cõi sức tàn nào chống nổi

Đau đớn thay lời người thường trăng trối

Cuộc đời cha trôi nổi kiếp phong trần.

Bài thơ 2

Nghẹn ngào giây phút viếng cha

Khói hương nghi ngút lệ nhoà mắt cay

Cha đi đã mấy Thu rày

Âm dương cách biệt bao ngày nhớ thương

Hàng cây xào xạc bên đường

Cha nằm yên nghỉ hàng dương ru hời

Nhớ ngày con bé cha ơi

Lời cha ấm áp bên nôi quê nhà

Hôm nay ngày giỗ của cha

Tâm hương con thắp lệ nhoà tim đau

Cha ơi con khấn nguyện cầu

Bài thơ 3

Làm người khổ lắm ai ơi

Khi nhìn Cha Mẹ…lìa đời ra đi

Giờ thương cũng chẳng ích gì

Chỉ còn câu nói khắc ghi trong lòng.

Từng dòng nước mắt long đong

Khói hương nghi ngút theo dòng đời trôi

Trần gian khi giả biệt rồi

Thì thân xác cũng nằm phơi núi rừng.

Dù cho vai gánh tay bưng

Cao lương mỹ vị cũng chừng ấy thôi

Nhớ thương than thở đứng ngồi

Dương gian âm cảnh ngăn đôi chẳng còn.

Công Cha lặn biển trèo non

Nghĩa Mẹ tần tảo héo mòn ngày đêm

Chỉ mong con sống êm đềm

Công thành danh toại ấm êm tình nhà.

Suốt đời yêu mến thiết tha

Nhớ công dưỡng dục mới là hiền ngoan

Đời luôn cay đắng bẽ bàng.

Bài thơ 4

Khăn tang trắng phủ một màu

Hoa cài di ảnh úa màu dương gian

Nỗi đau cứ mãi ngập tràn

Lệ dâng tuôn chảy mênh mang cõi lòng

Người đi trời đất ngóng trông

Rời xa nhân thế rực hồng chốn mơ

Người về cõi lạc hư vô

Để lại thương tiếc vô bờ cháu con.

Bài thơ 5

Cha đi về với mây trời

Bỏ con ở lại giữa đời tiếc thương

Từ nay cách biệt âm dương

Lệ rơi nhòa nhạt khói hương tạ từ

Mai này con trẻ bơ vơ

Hiếu thân oằn nặng bao giờ trả xong?

Xót xa cào xé cõi lòng

Đường đời hun hút mênh mông nỗi sầu

Thâm ân nay đã về đâu

Mà đường tử biệt bóng câu qua thềm

Tiễn cha hoang lạnh trời đêm

Gió mưa than thở nỗi niềm bi ai

Tâm tư nặng nỗi u hoài

Tìm trong ký ức vòng tay cha già

Bây giờ mỗi bước một xa

Bây giờ nước mắt như là mưa tuôn

Bây giờ ôm nỗi đoạn trường

Xem thêm:

Chùm thơ vĩnh biệt người thân đã khuất

Người thân đã khấu xa nhưng hình bóng vẫn luôn ghi hằn trong tâm trí người ở lại. Những bài thơ đưa tiễn người đã khuất chứa đựng nỗi nhớ thương, tình cảm chân thành là cách ngắn gọn nhất để bày tỏ lòng mình với người đã khuất. Nỗi nhớ về người mà cả cuộc đời này mình sẽ không bao giờ gặp lại nữa thật sự rất khó để diễn tả thành lời nói. Mượn câu thơ để nói lên tấm lòng của mình sẽ giúp bản thân người ở lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào khi gửi được dòng tâm sự mà trước giờ chưa có dịp để bày tỏ với người đã khuất.

Chùm thơ vĩnh biệt người thân đã khuất

Bài thơ 1

Ai qua được vòng đời sinh tử

Mà biết tin vẫn rớt u sầu

Định mệnh thế ai biết trước được đâu

Xin cầu cho hồn an nơi ấy.

Bài thơ 2

Có một ngày ta tan thành mây nước

Chẳng còn chi tồn tại ở trên đời

Để lại sau mình bao khoảng trống chơi vơi

Cho tất cả những người ta yêu quý !

Bài thơ 3

Đời người như chiếc lá thôi

Hôm qua còn thật rạng ngời đẹp tươi.

Hôm nay lá đã xa rời

Một cơn bão tố cuộc đời lá tan.

Kiếp nhân sinh lắm bẽ bàng

Người đi để lại bàng hoàng cho ai.

Niềm vui như gió thoảng bay

Vèo trôi theo những tháng ngày hắt hiu!

Bài thơ 4

Được tin chị qua đời

Chúng tôi đều sửng sốt

Sửng sốt cả thằng tôi

Vốn lì với đau xót

Người chép miệng thở dài

Người rơm rớm nước mắt

Có người đã thốt ra

Một tiếng cười não nuột!

Biết rằng tiếng thở dài

Tiếng cười hay tiếng khóc

Có đem đến lòng anh

Được chút nào ấm áp?

Bài thơ 5

Chuyện nhân gian vui buồn điều có.

Kiếp nhân sinh như gió thoáng qua.

Sinh ra trong một kiếp con người.

Sớm ở tối về là lẻ thường thôi…

Thật ngon giấc nhé.

Xem thêm:

Thơ đưa tiễn người yêu đã khuất với cảm xúc vỡ òa

Còn gì đau đớn hơn giây phút tiễn đưa người mình yêu, người cùng nhau hẹn thề sống trăm năm về nơi ngăn cách ngàn trùng.  Nỗi đau nhìn người yêu đã khuất xa trần thế khó có thể nào diễn tả được thành lời. Nhìn người mình yêu ra đi về cõi vĩnh hằng là một cảm xúc đau đớn, sự chờ đợi vô vọng, nỗi nhớ u sầu thấu tận tim. Chúng tôi muốn gửi đến bạn những bài thơ hay đưa tiễn người đã khuất đầy chua xót. Mong rằng bạn có thể tìm thấy được sự đồng cảm qua những dòng tâm sự mà Thuthuatnhanh.com chia sẻ.

Thơ đưa tiễn người yêu đã khuất với cảm xúc vỡ òa

Bài thơ 1

Chiều nay thu chết phải không em

Hoàng hôn không nắng, lá rơi thềm

Hoa trắng tiễn đưa người viễn xứ

Lòng tôi nức nở hạt lệ dư

Thu chết rồi em, hết rồi em

Hồn thu theo gió khuất sau đồi

Ngõ xưa hoang vắng mây giăng lối

Hiên phòng lạc lõng nỗi niềm tôi

Chiều nay tôi khóc nỗi phân ly

Một đống tro tàn tiễn người đi

Đốt những dòng thư, câu tình tự

Đốt bóng hình em, bóng hình thu.

Bài thơ 2

Lặng lờ gió ngủ bên thềm cửa

Đêm nay say quá, rõ thật là!

Bâng khuâng khói thuốc ven trời lạnh

Mơ hồ… tôi nhớ một người xa

Nhưng nhớ làm chi để ngậm ngùi?

Đây niềm xa cách có chi vui?

Cớ sao tôi cười như mê dại,

Trong những đau thương lẫn ngọt bùi?

Trăng đứng tự tình tiêu điều khóc

Đêm chẳng chung lời với nước mây

Hình bóng ai về trong sương khói

Xiêm y tha thướt dáng trang đài

Kiều nữ giật mình từ đáy mộ

Hay gió vô ngôn bỗng ồn ào?

Sao tôi nghe tiếng như ai đó…

Bước giữa hồn tôi đương xôn xao!

Bài thơ 3

Một thoáng lặng cũng đầy muôn thuở nhớ

Dậy đi em, nắng rót sớm hững hờ

Những con đường thênh thang mà khép nép

Cả biển tình chắt được mấy vần thơ?

Đấy trời xanh, mây trắng, đấy tình yêu

Và đấy cô đơn vọng tiếng thở dài

Một tia nắng liệu ấm trời đông giá?

Đêm vô cùng giết chết những ngày mai!

Này, anh kể: Tình yêu và hi vọng

Chẳng đẹp tươi như những ước mơ đầu

Là thương đau trong những giấc mộng sầu

Là nuôi nấng màn đêm đầu ngọn sóng

Là bàn tay nắm bàn tay lạnh cóng

Giữ riêng mình hi vọng, đợi chờ quên!

Rồi đêm tàn ngày mới bắt đầu lên

Một khoảng lặng sẽ nuốt ngày tăm tối…

Bài thơ 4

Khói thuốc rơi sầu in bóng mây

Lạc lõng hồn yêu khóc trăng gầy

Phòng vắng ngậm ngùi ta vui gió

Chuốc những giọt buồn uống chén say

Khói thuốc lạnh lùng đợi hồn trăng

Bút thả, buồn rơi, khói sương giăng

Vần thơ dấu ái ngày xưa cũ

Còn mãi tên người biết hay chăng?

Đã mấy mùa trăng người nhớ người

Bao đợt thu rồi lá vàng hong

Ngày mai nắng đến là thu nữa

Mà cõi lòng hoài mong nhớ mong

Khuya rồi, trăng trốn ở nơi đâu?

Ta chờ ta đợi suốt canh thâu

Ta xé gió trời, mây nghiêng rẽ

Trăng tàn đẫm ướt một dòng châu

Trăng ơi nghe ta kể tội tình

Dẫu là gầy guộc, dẫu lặng thinh

Trăng hãy một lần nghe ta khóc

Rồi giết dư tình thuở bình minh…

Bài thơ 5

Một tiếng thét đau thương mây phủ

Người thân van ủ rủ khăn tang

Xót xa tang tóc một làng

Đớn đau ly biệt ngập tràn giang san

Biển khóc tiễn chứa chan đau khổ

Vĩnh biệt người quá cố bi thương

Sang bờ hải lý dặm trường

Sóng dâng chớp giật một đường than ôi !…

Xin cuộn liệm xác người đã khuất

Thuyền yêu chìm chồng chất phong ba

Tháng ba biển đắng khơi xa

Biển sầu biển mặn bến phà xanh xao

Dựng bia đá đời trao mãi lộ

Ngóng một đời ai khổ ai đau

Tháng ba một cõi lệ trào

Lạc loài tiếng khóc lòng chao chao buồn

Thổn thức khóc hồn tuôn vỡ nát

Ngậm ngùi thay khúc hát bỗng ngừng

Nước mây chan chứa ngập ngừng

Màu buồn ảo não não nùng đớn đau

Tình gieo mãi, nợ sau đời trả

Cõi thiên thu hồn đã thét gào

Lênh đênh sóng bạc mây cao

Đường về tiên cảnh lệ nao nao sầu

Thôi vĩnh biệt hồn đau dạ buốt

Tấm bia này ! nhìn vuốt lệ thương !

Tiếc cho trong cõi vô thường

Sầu cay đắng chát một phường mênh mông…

Xem thêm:

Thơ đưa tiễn người đã khuất với nỗi nhớ da diết

Nỗi nhớ dành cho một người đã khuất là nỗi nhớ khắc khoải, khuôn xiết và chơi vơi. Một người đã về chốn thiên thu sẽ để lại trong lòng người tiễn biệt dòng tâm trạng muộn phiền đến tan nát cõi lòng. Ngày mà bạn biết chắc chắn sẽ không thể gặp lại người mình yêu thương thêm một lần nào nữa. Chính là lúc bao nhiêu kỷ niệm giữa bạn và người ấy ùa về. Từng nỗi nhớ cứ dần tái hiện lên trong tâm trí khiến người ở lại như bạn khó có thể nào chấp nhận được sự thật. Bạn không thể dùng những câu từ đơn thuần để nói lên tâm trạng của mình. Vậy bạn có thể tham khảo qua những dong thơ đưa tiễn người đã khuất với nỗi nhớ da diết mà chúng tôi tổng hợp dưới đây mà Thuthuatnhanh.com chia sẻ.

Thơ đưa tiễn người đã khuất với nỗi nhớ da diết

Bài thơ 1

Đôi khi muốn tìm lại

Một bóng hình thân quen

Đã về nơi xa ngái

Khuất sâu vào bóng đêm

Đôi khi lòng cứ vậy

Biết rõ vẫn chối từ

Người không đi xa mãi

Còn đây bao tâm tư…

Không khóc mà nhói đau

Nỗi chia xa biền biệt

Hoa trôi, dòng nước xiết

Ơi người xưa, đi đâu?

Bài thơ 2

Bạn tôi đã ra đi

Trên chuyến tàu về nơi miên viễn…

Chồng không còn để làm người đưa tiễn

Chỉ những đứa con ngậm ngùi khóc thương mẹ vất vả một đời…

Bạn tôi hôm qua đã đi rồi

Tôi khóc!

Nhớ khúc ca ngày nào bạn hát

“Ôm lòng đêm…

…Từng tuổi xuân đã già

Đời người sao chóng qua”…

Sông Hương sáng nay sương sớm cũng nhạt nhoà

Tôi đứng lặng bên thành cầu Bạch Hổ

Nơi năm xưa chúng mình từng qua đó

Bạn còn nhớ không?

Những sớm nắng, chiều mưa ba đứa đã từng

Bên nhau – chuyện rất riêng cũng kể

Ôi một thời son trẻ,

Biết bao điều còn chưa kịp hàn huyên!

Tôi gửi một lời nguyện cầu đến với dòng sông

Sóng cũng rưng rưng trong nỗi buồn vô hạn

Xin hãy bình an, đừng luyến lưu cõi tạm

Đã trả hết nợ đời, cứ nhẹ bước người ơi!

Bài thơ 3

Có một ngôi sao vừa tắt

Cả rừng sao lặng, cô đơn

Trường Sơn âm thầm cúi mặt

Nỗi buồn ngấm tận châu thân

Có một mặt trời vừa khuất

Ngõ vắng càng quạnh vắng hơn

Tà huy nhuộm màu ngơ ngác

Sương tràn tím cả hoàng hôn

Người đi sông mưa tiễn biệt

Biển trào ngọn sóng nhớ thương

Làm sao mà nguôi luyến tiếc?

Bao giờ mới hết vấn vương!

Có một ngôi sao đã tắt

Quê hương chốn ấy vĩnh hằng

Nhớ Người cõi lòng son sắt

Ngàn năm tạc dạ kiên trung!

Bài thơ 4

Khi lá xa cành…

Nhớ đừng mang theo màu xanh

Tim sẽ nhói vì đời ơi vội thế!

Một nỗi buồn không gượng

Nét phù du loang lổ mặt người…

Đôi chân nào nhẹ bước buổi 20

Giờ heo hút một miền xa, miên viễn

Một ngọn nến chập chờn, ẩn hiện

Câu hỏi gửi vào hư không

Còn ai để trả lời?

Ôi những chiếc lá xa cành

Sao đành mang cả màu xanh?

Bài thơ 5

Dù thế nào thì họ đã ra đi

Có những trẻ sơ sinh còn chưa kịp biết gì

Đang ấm áp trong vòng tay của mẹ

Nước nhấn chìm vào tử biệt sinh ly…

 

Có người cha không cứu được con mình

Tiếng gọi bố còn bên tai, nhức nhối

Dòng nước lũ ào ào như thác xối

Giật phăng đi sự sống của con người…

Có những cô gái chưa đến tuổi hai mươi

Trước khi chết, em nghĩ gì, ai biết?

Phút cuối cùng có kịp không nuối tiếc?

Hay chỉ còn nỗi khiếp sợ mênh mang?

Có ai trong số họ nghĩ mình sẽ chết ở sông Lam

Con sông có tên trong khúc hát

Định mệnh nào mà lại không thể khác

Để nỗi đau không vướng đục cả dòng?

Trên bờ sông là những người chồng

Những người cha, người mẹ

Có cả những người vợ mắt nhoà trong ngấn lệ

Ngơ ngác, bàng hoàng, mòn mỏi ngóng trông…

Rồi một ngày người ta ngang qua sông

Nước dòng Lam lại xanh trong giữa lòng Hà Tĩnh

Qua Nghi Xuân, dừng chân thăm Hồng Lĩnh

Ngậm ngùi thương mấy sinh linh…

Nội dung bài viết này chính là những gì chúng tôi muốn chia sẻ đến bạn về chùm thơ đưa tiễn người đã khuất cảm xúc sâu lắng nhất. Thật sự để bày tỏ hết tâm tư tình cảm của mình với người đã khuất không phải là điều dễ dàng. Mong rằng bạn có thể tìm thấy sự đồng cảm trong những bài thơ này và sớm nguôi ngoai nỗi buồn khi phải chia xa mà người mình yêu nhất. Cảm ơn bạn đã quan tâm theo dõi bài viết.